Tôi không phải là nhà thơ cũng chẳng là người có khiếu về thơ, nhưng là một người Việt Nam cho nên tôi thiện nghĩ là ai ai trong chúng ta cũng có nhựa thơ, hồn thơ, ... Do đó tôi cũng xin có vài dòng gọi là thơ nhưng thật sự thì nó chăng có vần có điệu chi cho lắm, cũng chẳng theo luật bằng trắc gì cả . Riêng bài thơ này tôi xin trang trọng gói gém cùng những yêu thương và kính mến gởi đến những người phụ nữ Việt Nam đã sinh ra và lớn lên trên một đất nước chiến tranh ... đầy máu và nước mắt ... đó là những người em gái, những người chị, những người mẹ ... với những nổi ẩn uất, xót xa, đau thương của một đời người !

N Nguyen
_____________________________________________________________________

Mái Tóc

Nhớ mái tóc dài xõa ngang vai
Tung tăng theo tà aó thướt tha
Sơi ngắn, sơi dài vướng chân ta
Bồng bềnh trong gió mùi hoa dại
Nhấp nhô sóng nhẹ vổ lòng ai ?
Óng ả như tơ giăng trong nắng
Suối tóc là nguồn thơ lãng mạn
Uốn lượn bờ vai như suối ngàn
Gương lược trau chuốt nét trinh nguyên
Ngồi trên thuyền hoa tóc xe duyên .

Dòng đời xuôi ngược lấm bụi đầy
Tóc dài chẳng đủ phủ vai gầy
Cháy xạm mùi khói lữa đạn bom
Bám đầy đất, cỏ đời ly loạn
Khô cằn, xác xơ chốn chợ đời
Đầu bù tóc rối mờ tương lai
Phất phơ theo gió tiếng thở dài
Gội bằng nước mắt, sao tóc mặn ?
Rũ rượi trong vành khăn tang trắng
Gương lược nằm quên phủ bụi trần .

Thời gian qua đi tóc nhạt màu
Cọng đen cọng trắng lẫn vào nhau
Nhìn tóc người qua nhớ tóc xưa
Đưa tay vuốt nhẹ nhiều nuối tiếc
Tóc để buông xuôi tiếng thở dài
Tựa đầu ôn lại một đời qua
Còn đâu nhựa sống, màu tóc uá
Lưa thưa rơi rụng không cùng mùa
Gương lược giờ đây là kỷ vật
Nhớ mái tóc dài xõa ngang vai .

N Nguyen